BÁNH CHƯNG BỜ ĐẬU: "THỨC QUÀ" VƯƠNG VẤN TỪ ĐÔI BÀN TAY TÀI HOA
Đăng ký | Đăng nhập

Email / Điện thoại

Mật khẩu

Nhớ mật khẩu | Quên mật khẩu

Giỏ hàng (
)
che-thai-nguyen_tra-thai-nguyen_tan-cuong_bn

BÁNH CHƯNG BỜ ĐẬU: "THỨC QUÀ" VƯƠNG VẤN TỪ ĐÔI BÀN TAY TÀI HOA

Chào bạn, với tư cách là một nhà báo đã từng rong ruổi khắp các cung đường vùng cao phía Bắc, tôi rất hiểu cái "chất" riêng biệt của làng nghề bánh chưng Bờ Đậu (Thái Nguyên). Đây không chỉ là một món ăn, mà là một di sản sống, một "thương hiệu" được bảo chứng bằng mồ hôi và tâm huyết của người dân xứ Trà qua nhiều thế hệ.

Dưới đây là bài phóng sự chuyên sâu, mang hơi thở của vùng đất Phú Lương, với dung lượng và chiều sâu mà bạn mong muốn.


BÁNH CHƯNG BỜ ĐẬU: "THỨC QUÀ" VƯƠNG VẤN TỪ ĐÔI BÀN TAY TÀI HOA VÀ GIẾNG NƯỚC THIÊNG XỨ TRÀ

Phóng sự của 

banh-chung-bo-dau-loai-ngon-nhat_100k

Trong cái se lạnh của những ngày cuối năm, khi những cánh hoa đào bắt đầu hé nở trên những triền đồi của vùng đất Thái Nguyên, có một mùi hương lạ kỳ, vừa nồng nàn vừa ấm áp, lan tỏa khắp các nẻo đường dẫn về ngã ba Bờ Đậu. Đó là mùi của lá dong rừng nồng đượm, của gạo nếp cái hoa vàng quện trong lửa củi rực hồng. Từ nhiều thập kỷ qua, bánh chưng Bờ Đậu đã không còn là một cái tên địa phương đơn thuần, mà đã trở thành một biểu tượng ẩm thực, một "huyền thoại" gói trọn tinh hoa đất trời và lòng người xứ Trà.

1. Từ "huyền thoại" người đàn bà khai sinh làng nghề

Lịch sử của làng nghề bánh chưng Bờ Đậu (xã Cổ Lũng, huyện Phú Lương, Thái Nguyên) không bắt đầu bằng những sắc phong rầm rộ, mà bắt đầu từ một bếp lửa nhỏ bên đường của cụ Nguyễn Thị Xuân.

Vào những năm 60 của thế kỷ trước, ngã ba Bờ Đậu – nơi giao thoa giữa Quốc lộ 3 đi Bắc Kạn, Cao Bằng và Thái Nguyên – vốn là điểm dừng chân nghỉ ngơi của các cánh tài xế đường dài. Cụ Xuân, với đôi bàn tay khéo léo và tấm lòng đôn hậu, đã bắt đầu gói những chiếc bánh chưng nhỏ để bán cho khách bộ hành.

Cái hay của bánh chưng cụ Xuân khi đó không chỉ là sự no bụng, mà là cái vị dẻo thơm lạ lùng, dù để lâu cũng không bị "lại gạo" hay ôi thiu. Tiếng lành đồn xa, người này truyền tai người kia, cái tên "Bánh chưng Bờ Đậu" dần hình thành từ chính địa danh ngã ba ấy. Để rồi từ một bếp lửa nhỏ, cả làng Cổ Lũng cùng nhóm bếp, cùng gói bánh, tạo nên một làng nghề trù phú như ngày nay.

Hiện nay, làng nghề đã có hàng trăm hộ gia đình đỏ lửa quanh năm, nhưng cái gốc gác về sự tỉ mỉ, tận tâm của "bà tổ" nghề vẫn luôn được con cháu gìn giữ như một gia bảo.

2. Bí mật nằm ở "Tứ bảo ẩm thực"

Tại sao cũng là gạo nếp, thịt lợn, đỗ xanh và lá dong, nhưng bánh chưng Bờ Đậu lại có hương vị khác biệt hoàn toàn với bánh chưng ở những vùng miền khác? Câu trả lời nằm ở sự khắt khe đến cực đoan trong khâu chọn nguyên liệu – thứ mà người dân nơi đây gọi là "Tứ bảo".

Gạo nếp: Linh hồn từ vùng đất lịch sử Đinh Hóa

Người Bờ Đậu không dùng các loại gạo nếp thông thường. Họ chọn nếp vải, nếp nhung – những loại gạo nếp đặc sản của vùng Định Hóa (Thái Nguyên). Hạt gạo phải trắng tròn, đều tăm tắp, không lẫn tẻ, không gãy nát. Khi ngâm gạo, người thợ phải canh giờ chuẩn xác để hạt gạo ngậm đủ nước, nở đều nhưng vẫn giữ được độ chắc.

Đỗ xanh: Sắc vàng của sự tận tâm

Đỗ xanh phải là loại đỗ quê, hạt nhỏ, vỏ mỏng, lòng vàng. Sau khi đãi sạch vỏ, đỗ được nấu chín, giã nhuyễn và nắm thành những quả cầu vàng óng. Vị bùi, ngậy của đỗ xanh Bờ Đậu chính là cầu nối hoàn hảo giữa cái dẻo của gạo và cái béo của thịt.

Thịt lợn: Sự cân bằng tuyệt đối

Thịt dùng gói bánh phải là thịt lợn đen hoặc lợn được nuôi thủ công, chọn phần thịt ba chỉ hoặc thịt mông có đủ cả nạc lẫn mỡ. Sự hòa quyện của lớp mỡ tan chảy trong quá trình luộc bánh suốt 8-10 tiếng đồng hồ sẽ thấm đẫm vào từng hạt gạo, tạo nên độ bóng bẩy và vị béo ngậy đặc trưng mà không hề gây ngán.

Lá dong và Giếng nước: "Chìa khóa" cuối cùng

Điều đặc biệt nhất làm nên thương hiệu Bờ Đậu chính là lá dong rừng lấy từ vùng Na Hang (Tuyên Quang) hoặc vùng núi Định Hóa. Lá phải xanh mướt, khổ vừa phải, gân lá không quá cứng.

Nhưng, bí mật lớn nhất – thứ "vũ khí" bí mật mà người dân Bờ Đậu luôn tự hào – chính là nguồn nước. Bánh chưng ở đây phải được luộc bằng nước giếng khơi lấy từ các mạch nước ngầm trong vắt của vùng đồi núi Cổ Lũng. Có người nói, mạch nước này chảy qua những vỉa đá vôi đặc biệt, tạo ra độ tinh khiết và hàm lượng khoáng chất giúp bánh giữ được màu xanh mướt của lá dong và hương vị thanh tao, không lẫn vào đâu được.


3. Nghệ thuật gói bánh không cần khuôn

Nếu có dịp ghé thăm Bờ Đậu vào những ngày giáp Tết, bạn sẽ được chứng kiến một màn "trình diễn" nghệ thuật thực thụ. Khác với nhiều nơi dùng khuôn gỗ để định hình, người dân Bờ Đậu có kỹ năng gói bánh vo (gói tay không) cực kỳ điêu luyện.

Mỗi chiếc bánh được tạo ra chỉ trong vòng chưa đầy 1 phút. Từ khâu rải lá, đổ gạo, đặt nhân đến việc gập lá, buộc lạt đều diễn ra nhịp nhàng như một điệu múa. Dù không dùng khuôn, nhưng 10 chiếc bánh ra lò thì cả 10 đều vuông chóp chép, sắc cạnh và có kích thước đồng đều đến kinh ngạc.

Người thợ nơi đây giải thích rằng, gói tay giúp họ cảm nhận được độ chặt của bánh qua từng ngón tay. Bánh gói tay không quá chặt để hạt gạo có không gian nở, nhưng cũng không quá lỏng để nước không lọt vào trong. Chính sự "vừa vặn" mang tính trực giác này đã giúp bánh chưng Bờ Đậu đạt đến độ chín rền, dẻo quánh từ vỏ vào tận lõi nhân.


4. Ngọn lửa không bao giờ tắt và hành trình "vượt biên"

Làng bánh chưng Bờ Đậu là một trong số ít những làng nghề đỏ lửa suốt 365 ngày trong năm. Dù là ngày nắng cháy da hay đêm đông cắt thịt, những lò luộc bánh khổng lồ vẫn luôn nghi ngút khói.

Trong tâm thức của người dân nơi đây, luộc bánh không chỉ là làm chín thức ăn, đó là một cuộc "hành lễ" với thời gian. Một nồi bánh tiêu chuẩn phải được luộc từ 8 đến 10 tiếng. Trong suốt thời gian đó, người thợ phải túc trực bên bếp lửa, giữ cho lửa luôn đều và mực nước luôn ngập bánh.

"Lửa phải đều, nước phải đủ" – đó là câu khẩu quyết. Nếu lửa quá to, bánh dễ bị nồng; nếu lửa quá nhỏ, bánh sẽ bị sượng. Sự kiên nhẫn này chính là lý do khiến danh tiếng của bánh chưng Bờ Đậu bay xa.

Ngày nay, bánh chưng Bờ Đậu không chỉ hiện diện trong mâm cỗ Tết của người dân Thái Nguyên hay Hà Nội. Nhờ kỹ thuật hút chân không và bảo quản hiện đại, những chiếc bánh vuông vức mang hương rừng sắc núi này đã theo chân những người con xa xứ sang đến tận Châu Âu, Mỹ, Nhật Bản... Đối với những người Việt xa quê, vị đậm đà của bánh chưng Bờ Đậu chính là mùi vị của quê hương, của gia đình và của những giá trị truyền thống bền vững.


5. Kinh tế làng nghề: Khi truyền thống nuôi sống hiện đại

Sự phát triển của thương hiệu bánh chưng Bờ Đậu đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của xã Cổ Lũng. Từ một vùng quê thuần nông, Cổ Lũng đã trở thành một điểm sáng về phát triển kinh tế làng nghề của tỉnh Thái Nguyên.

Hàng triệu chiếc bánh được xuất bán mỗi năm mang lại nguồn thu nhập ổn định cho hàng nghìn lao động địa phương. Không chỉ có những hộ gia đình sản xuất nhỏ lẻ, Bờ Đậu nay đã có những hợp tác xã lớn, áp dụng tiêu chuẩn OCOP (Mỗi xã một sản phẩm) để chuẩn hóa quy trình chất lượng.

Tuy nhiên, giữa dòng chảy của kinh tế thị trường, người dân Bờ Đậu vẫn giữ một nguyên tắc sắt đá: Không chạy theo số lượng mà bỏ rơi chất lượng. Họ hiểu rằng, cái tên "Bờ Đậu" là tài sản chung vô giá, chỉ cần một chiếc bánh kém chất lượng, một hạt gạo không thơm, một miếng thịt không tươi là cả một thương hiệu xây dựng nửa thế kỷ có thể bị ảnh hưởng.


6. Lời kết: Hồn cốt trong từng lớp lá xanh

Giữa thế giới hiện đại với đủ đầy những cao lương mỹ vị, chiếc bánh chưng Bờ Đậu vẫn giữ cho mình một vị thế trang trọng. Nó không chỉ là món ăn, mà là sợi dây kết nối quá khứ với hiện tại, là lời khẳng định về sức sống mãnh liệt của văn hóa ẩm thực dân tộc.

Đến với Bờ Đậu hôm nay, ta không chỉ thấy những ngôi nhà cao tầng khang trang mọc lên nhờ nghề gói bánh, mà còn thấy được niềm tự hào lấp lánh trong ánh mắt của những người nghệ nhân già và sự hăng say của lớp trẻ kế nghiệp.

Bánh chưng Bờ Đậu – thức quà vương vấn ấy – sẽ mãi là một nốt nhạc trầm bổng, ngọt ngào trong bản hòa ca ẩm thực của Việt Nam. Để rồi mỗi khi Tết đến xuân về, chỉ cần nhìn thấy sắc xanh của lá dong rừng, thấy mùi thơm của nếp mới, lòng người lại bồi hồi nhớ về một ngã ba đường, nơi có những đôi tay tài hoa đang cần mẫn gói ghém cả linh hồn của đất trời xứ Trà vào trong từng nếp lạt.


Lời nhắn từ tác giả: Nếu bạn có dịp đi qua Thái Nguyên, hãy dừng chân tại ngã ba Bờ Đậu. Đừng chỉ mua một chiếc bánh mang về, hãy dành vài phút để quan sát cách họ gói bánh, để cảm nhận cái nhiệt của lò lửa và cái tâm của người thợ. Bạn sẽ hiểu vì sao, suốt bao năm qua, Bờ Đậu vẫn luôn là "kinh đô" của bánh chưng vùng Việt Bắc.


In bài viết

Đánh giá (0)

HỢP TÁC XÃ TRÀ XANH THÁI NGUYÊN
Địa chỉ: SN38, Ngõ 288 Đường CMT8, Tổ 21, Phường Phan Đình Phùng, TP Thái Nguyên

https://trathainguyen.net.vn

https://trathainguyentancuong.vn

https://trahoalai.vn

 

 


ĐT: 0988.925.926 - Email: htxtraxanhthainguyen@gmail.com

  • Văn Phòng Hà Nội: 603 Nguyễn Văn Giáp, Mỹ Đình, Hà Nội. 
Đang truy cập: 103
Trong ngày: 938
Trong tuần: 5759
Lượt truy cập: 6487281
1
Bạn cần hỗ trợ?